Tình giọt pha lê
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Cô hỡi, tình tôi giọt pha lê! Chảy tràn thương nhớ thành sông lệ Từ thấy môi ngoan và mắt ngọc Xanh lên mùa cưới muốn đi về Mà cô là gió trùng dương thổi Nào có bao giờ để ý tôi Dù nghiêng một chút hơi man mát Nhưng chẳng làm sao vỗ tơ giời Rồi tôi như thế cháy khôn nguôi Rẽ ra nghìn suối, nghìn sông vậy Tình ngỡ lên ngôi, lên núi mới Không ngờ mây nước chẳng chung tay Cô ơi, chiếc giếng tôi trong vắt Chưa ả yêu nào đến vuốt ve! Nên trơ lòng với niềm đau tái Khi thấy đông sang dạ não nề Một hôm đã tắt hồn hoang lạnh Tìm được những gì rất mong manh Là cô trong ảo ru cơn ảo Thôi, chết riêng tôi nói thật tình!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào