Tìm nắng trong đêm
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Kiên Giang
Ba hát, Má ngâm, con chép lại, Bài thơ Tìm Nắng viết trong đêm. Mai khôn lớn, thấu tình cha gởi Một tấm lòng cha mấy nỗi niềm. Con, vợ ngủ bên cầu vệ sinh Trong nhà ổ chuột, hẻm Ba Đình Gối chăn, nhà bếp cùng tanh tưởi Không ở tù sao chịu ngục hình. Di ảnh Mẹ, sao đôi mắt ướt Từ mồ sâu đã trở về thăm Khói hương hiu hắt: mây tang úa Nói dối: Mẹ ơi! Đó khói trầm. Thuở khai hoang ở nhà kê tán Bồ lúa, hàng ba tắm ánh trăng Hủ gạo nay không còn hột tấm Thua kẻ kêu cơm ở vệ đường. Tôm luộc co mình cong dáng ngủ Duỗi chân e sập đổ bàn thờ Giống tù nhân nhốt xà lim tối Muỗi rệp tha hồ hút máu thơ. Không giường nệm, vợ con nằm đất Hơi lạnh không xua nắng hoả lò Lửa nướng con thành khô cá lẹp Thương con thức giấc dậy làm thơ. Ăn sớm lo chiều, ôi thắt thẻo Anh ơi! hết gạo, hết đồ cầm Bé Uyên đòi sách, đòi mua nhạc Tiếng vợ buồn như nhạc ngũ âm. Cha già con muộn, con mau lớn Măng mọc tre tàn: Tre héo khô Quần áo học trò con mặc chật Đòi mua ba chẳng đủ tiền mua. Trời hỡi, Ngọc Hoàng, ơi Phật, Chúa Đâu từ bi, bác ái, tình người Kẻ gian nịnh bợ, giàu như thổi Người sạch trong tan nát rã rời. Bạc tỉ dồn hầu bao mọt nước Của công nhét túi lũ sâu dân Mộ bia còn bị ăn xương cốt Đừng nói làm chi chuyện nghĩa nhân. Giải phóng thật ra là lũ giặc Đổi màu mặt nạ lũ ma trơi, Giàu đen rắn độc, nghèo tro bụi Ai hoá kiếp, còn ai đổi đời? Ba hối hận hai lần "hạ chiếu" Đốt thiêu con, vợ, phủ hoa tươi. Rồi ba treo cổ mừng sinh nhật Thi sĩ Kiên Giang đã đổi đời.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào