Tiếng Việt mến yêu
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Phan Hách
Một số bài cùng từ khóa
– Tiếng Việt– Tiếng nước mình
– Những năm tháng không yên: Nguồn gốc từ ngữ
– Tôi yêu tiếng Việt miền Nam
– Tiếng Việt, chữ Việt cổ
Năm mươi người con theo cha xuống biển Năm mươi người con theo mẹ lên rừng Những người con ngồi đúc trống đồng Tiếng chim hót phổ vào giọng nói Mẹ là tiếng đầu tiên trẻ gọi Nghe dịu dàng âu yếm biết bao Tiếng Việt ơi, tiếng Việt có từ đâu Sau tiếng Mẹ là tiếng Yêu thánh thót Tiếng Nước nghe như rơi từng giọt Tiếng Đất nghe chắc nịch vững bền Tiếng Cơm nghe ngạt ngào hương thơm Người Giao Chỉ lắng nghe tiếng gió Tiếng dòng sông rì rào sóng vỗ Tiếng trời xanh lồng lộng mênh mang Tiếng xôn xao của nắng thu vàng Tiếng dế đêm trăng thanh vời vợi Tiếng hổ gầm vang trong hốc núi Tiếng mây bay vương vấn sắc trời Tiếng sấm rền và tiếng mưa rơi Tiếng nhịp đập trái tim thiếu nữ Tiếng bập bùng nhen trong bếp lửa Những thanh âm tha thiết bồi hồi Bật ra thành tiếng Việt trên môi Tiếng Việt tuôn trào như thác chảy Cứ cuồn cuộn, không bao giờ ngừng lại Dòng trường giang ngôn ngữ diệu kỳ Ký hiệu nào để khắc để ghi Những tiếng Việt lên trang giấy trắng Những tiếng Việt ghi vào trong nắng Vào trời xanh, vào gió bao la Nét tượng hình cổ tích xa xưa Như dấu chân chim, như nét vẽ Trang sách Nôm diệu kỳ đến thế Bật vang lên ngàn vạn âm thanh A, B, C… dòng chữ tươi xanh Đã chuyển vận tâm hồn tiếng Việt Đã hiện hình hài dưới cây bút viêt Dòng trường giang ngôn ngữ muôn đời Chi chít như sao mọc trên trời Ghi khắc lại tâm hồn đất Việt… Đêm đêm nhìn trời sao tôi biết Những gì tiếng Việt đã cho tôi.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào