Tiếng ru ba miền
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Kiên Giang
Tiếng mẹ ngân nga triều nước lớn Điệu vành khuyên, âm hưởng tiếng chim oanh Mây không đuổi cánh cò bay mỏi gió Đất miệt vườn mở rộng chân trời xanh. Tiếng mẹ ra mở đường bay cánh gió Kết tụ mùa xuân trải bốn ngàn năm Chìm xuống đất ngấm vào đáy thâm tâm Sức mạnh chìm nguỵ trang trong tiếng nấc Mắt chìm xuống mà tâm hồn bất khuất Tóc ngả màu vì bạc trắng niềm tang Vạt áo tứ thân, manh áo vá quàng Đều in ngầm bản đồ cong chữ S. Tiếng mẹ ru sình non thành đất thép Trường Sơn gầy giương đòn gánh dẻo dai Mốc trắng mồ hôi lưng áo vá vai, Lóng lánh kim cương trái tim mẹ Việt Tiếng ru vượt trời cao ôi diễm tuyệt Cuộn sông Hồng uốn khúc Cửu Long Giang. Gõ xương khô gọi hồn phách mồ hoang. Thức dậy tìm sử xanh hơi thở mát, Hòn Vọng Phu nhìn thuỷ triều ca hát Tình hoài hương bát ngát mấy trùng dương Nắng vàng hanh lồng bóng nước soi gương Rừng gọi gió cho sương mù bàng bạc. Mỏi mòn tiếng vạc Đêm lạnh kêu sương Hai mươi năm lẻ đau thương Chiến tranh rỉ sét trong xương sọ người. Hiu hiu khói hắt sương mờ cổ độ Quạnh hiu trời đất đục màu mây Áo nâu sút chỉ đường may Cánh diều chao gió, đứt dây tơ trời Mối giềng gấm vóc xe lơi Vơng nghèo nát bố, tao nôi rã rời Đạn bom cày nát đất trời Mà niềm đau vẫn chói ngời trăng sao. Uất hận giặc Ngô mười năm thế kỷ Căm hờn xâm lược suốt trăm năm Việt Nam! Việt Nam! hỡi Việt Nam! Con gọi mẹ bằng niềm đau bốc lửa Con gọi mẹ thuở nằm nôi bú sữa Khi mẹ già ngồi vá áo đêm thâu Khi chỉ kim xe kết mối thù sâu Khi trẻ thơ thả diều trên bãi cỏ Khi tuổi xuân nhìn đời tia mắt lửa Khi gái quê gánh.... Vườn cây xơ xác lá cành Nụ hoa chưa kết trái lành, lại khô Mắt nai ngơ ngác bơ vơ Chiều hoang chống nạng bên mồ, tìm cha. Mặt đất biển trời đang nhiễm độc Gió tanh tử khí lạnh mồ hoang NGàn hoa máu nở trong gai lửa Tổ Quốc mình chừ bấy thịt xương. Sông Hồng ứa máu Bốc lửa Hồ Gươm Quặn thắt sông Hương Mây trùm đỉnh Ngự chiều sương gợn buồn Tiếng kinh Diệu Đế mỏi mòn Ngàn năm thao thức gọi hồn ngàn xưa Miền Trung đau khổ Ơi xứ dân gầy Máu xương đông đặc luống cày khô khan "Trời hành cơn lụt mỗi năm" Nước Thu Bồn lạnh tê chân dân gầy. Bởi rơi nhiều nước mắt Nên ruột thắt chín chiều Đồng Nai sóng gợn cánh bèo ly hương Cò bay thẳng cánh đồng hoang Khóc thương đọt lúa Chiêm vàng héo hon Hoả châu đốt trái trăng tròn Sôi màu da mét xanh dờn niềm đau. Xích lại gần nhau những màu da mất máu Hãy chuyền cho nhau tấm áo tứ thân. Hãy xé làm hai nửa mảnh khăn thâm Hãy sớt chia một tấm tình ruột thịt Hai mươi năm mù mịt Mặt trời lặn từ lâu Cỏ gai mọc giữa đầu lâu Máu xươg thế kỷ bắc cầu Việt Nam. Chắp tay cầu nguyện Hoà bình hiển hiện Trong lòng Việt Nam - Bao giờ Xuân mới là Xuân - Khi chuông đồng vọng thanh âm êm đềm - Bao giờ tiếng hát lả mềm - Khi hơi thở ngọt vút niềm ca dao - Bao giờ trời thắp trăng sao - Khi bàn tay cháy khêu cao ngọn đèn. Nhìn xuống thấp ba miền đất máu Tạ ơn người ngủ giấc ngàn thu Nằm trong vơng đất hay lòng mẹ Ghiền được vỗ về tiếng hát ru. Một dãy giang sơn hề gấm vóc Cà Mau liền máu thịt Nam Quan Trường Sơn nằm soãi ôm lưng mẹ Chín mạch rồng phun máu Việt Nam. Mùa Xuân tới, trời yên cơn bão loạn Cánh diều bay reo múa giữa lưng trời Bong bóng màu nâng mộng đẹp lên khơi Mắt ngước lên đọng vầng trăng ngũ sắc Đường xuống tận phương Nam ra ải Bắc Còi tàu đêm thét vọng nhạc thanh bình Cả Việt Nam rách nát sẽ cựa mình, Chào rừng, biển, núi, đồng vừa sống lại Ôi tha thiết đê mê, ôi cuồng dại! Niềm ước mơ vĩ đại của toàn dân Đứng đi lên chỉ đứng một chân Những phế binh, những anh hùng cứu nước Hãy chống nạng hàng đầu, cùng nhịp bước Trước dân lành, khi vừa hết chiến tranh Kéo nhau đi khắp đồng ruộng thị thành Cứ khóc mừng trên đường tìm về xứ Chùa Một Cột còn soi gương nước cũ Hồn Hát Giang thức ngủ mắt Mê Linh Trăng Hồ Tây còn gợn sóng lung linh Cau mặt uốn nếp nhăn chào lịch sử Cùng nhau đốt khói thiêng đền Trấn Vũ Lên chùa Hương cầu nguyện Hội non sông. Sông Hương nhớ mạch sông Hồng Máu ngàn xưa chảy quặn lòng đế đô Tiếng ngâm sa mạc ngẩn ngơ Hồn Khâm Thiên cũ xông mồ quan viên Màu vôi trắng nhịp Trường Tiền Tiếng hò mái đẩy thôi chìm đáy khuya Giọt sương vọng cổ đầm đìa Gọi phù sa kéo nhau về bình nguyên Bông gòn phơn phớt mây tiên Cho bồ câu trắng bay lên đỉnh trời. Tiếng mẹ ru kéo lơi vòng kẽm sét Phá vòng đai thế kỷ chiến tranh đen Không xưng danh mà đời vẫn gọi tên Mẹ Việt Nam: Mẹ oai hùng vạn kỷ Đàn con mẹ mang tâm hồn thi sĩ Tay làm thơ tay mở cánh thiên thần Múa bút so gươm diệt lũ hung tàn Dựng bao gấm mùa xuân trong huyết sử Thế nước lòng dân ào ào thác lũ Tổ Quốc mình bất tử vượt thời gian. Miền Trung sỏi đá Lên nhịp hò khoan Bánh xe gió vẫn chuyển luân khí hùng Điệu ru cay đắng vị gừng Mưa trong nắng đục, nhạc lừng sông Hương Tiếng ngâm sa mạc Giọng điệu à ời Ngàn năm còn nức nở lời Nguyễn Du Hồn Đồ Chiểu quyện cỏ khô Ngàn năm dậy sóng tiếng ru đồng bằng.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào