Tiếng hát của thời gian
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Xuân Hoàng
Một số bài cùng tác giả
– Bông hồng vàng– Trở mùa
– Tiếng còi tàu
– Ghi ở thành Vinh
– Hoa phượng ở Đông Hà
Tặng đoàn nghệ sĩ Nhật Bản đã đến thăm Việt Nam tháng 12 năm 1973 Một bà mẹ ru con trong nỗi đau dân tộc Một cô gái qua cầu với niềm tin soi vào dòng nước trong Một cuộc gặp gỡ trong nhà tù với bao lời thân thiết Một bông hoa nâng vẻ đẹp tâm hồn... Gì nữa nhỉ nếu không là khát vọng? Là ước mơ ấp ủ nụ anh đào? Là Phú Sĩ trắng ngời tuyết đọng? Là màu son nét chùa trong mành liễu xôn xao? Những đám mây nguyên tử dẫu tan rồi Nhưng biển còn mang nhiều độc tố Và không khí, phổi người cần để thở Có lý nào lại hoá thứ hàng mua? Tôi nghe rõ tiếng thét Okinawa Đòi trục xuất những phi đoàn chiếm đóng Tôi nghe rõ tiếng căm hờn trên mặt sóng Chặn xe tăng không cho cặp mạn tàu Dẫu Yokohama không phải đất chiến hào Tình hữu nghị vẫn đi chung một tuyến Nơi xuất phát những con tàu chi viện Cũng là nơi thấy rõ tấm lòng nhau Rời cảng, bạn ơi, không là súng là bom Mà là sữa, là đường cho trẻ nhỏ Lời thơ bạn cũng chính lòng tôi đó Những tấm lòng mang tiếng hát thời gian Thời gian màu hồng hay thời gian màu xanh? Đó là chuyện loài người luôn tự hỏi Tình hữu nghị có bao giờ biết tuổi Khi quả đất không ngừng nuôi ngọn lửa đấu tranh
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào