Tiếng đàn
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hoàng Trung Thông
Một số bài cùng tác giả
– Đánh cá đèn– Lên tháp Đại Nhạn ngày mưa
– Trong nghĩa trang liệt sĩ
– Cửa Tùng
– Lời trối
Anh liên lạc huyện Hồng Mí Giáo Thồ ngựa cùng đi với chúng tôi. Da đen, mắt xếch, người như sắt Lầm lì ít nói và ít cười, Một mình một ngựa một mã páo Lên dốc xuống đèo như đi chơi. Những khi chuếnh choáng vài chén rượu Cặp mắt long lanh cười rất vui: "Mình đã nấu nước các anh uống Có gì cần giúp mình giúp thôi Đây muôn đỉnh núi đang chờ Mỹ Mỹ đến thì trăm xác Mỹ rơi Kể cho mình nghe chuyện dưới xuôi". Ba ngày Mã Lé và Lũng Cú Nhớ mãi hình anh trên đỉnh trời, Đêm khuya Phó Bảng, giấc chwa an Chợt nghe tiếng đàn ai vọng sang: Bàn chân rón rén tôi ra cửa Thấy Giáo nghiêng đầu ngồi bên bàn Như người nghệ sĩ hồn say đắm Mỗi ngón tay rung một phím đàn. Đêm sao, gió nhẹ, trời trong vắt Người thanh niên Mèo ngồi mơ màng. Ngón tay dìu dặt đang buông bắt Từng tiếng đàn rơi nghe ngân vang Như tiếng vó ngựa lên dốc đá Như tiếng chày ai buông nhặt khoan Như dòng suối nhỏ reo tí tách Như dải mây trời đi lang thang. Chúng tôi ngồi nghe, miệng tấm tắc Đêm lắng trời sâu tình chứa chan. Sáng mai từ giã Hồng Mí Giáo Nắm tay nhìn nhau chỉ mỉm cười "Thôi chào anh nhé, tôi đi nhé Hẹn gặp nhau vui ở dưới xuôi". "Bao giờ các anh lên Phó Bảng Mình lại cùng đi Lũng Cú chơi" Bắt tay ngoảnh lại nhìn thêm nữa Đỉnh núi chon von vút tới trời. Nhớ Hồng Mí Giáo bên yên ngựa Và tiếng đàn khuya chơi vơi.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào