Tiên Dung
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Mảnh vải cuối cùng rời thân thể Nghe mơn man ve vuốt thịt da mình Tiếng chim đồng khác chim vườn Thượng uyển Gió bãi sông khác ngọn gió cung đình. Chiếc gáo dừa úp trên nồi đất Cả vương triều chẳng ai được thấy đâu Nàng căng ngực, vươn thân búi tóc Nghe xốn xang như được tắm lần đầu. Gáo thứ nhất, nước vờn quanh lồng ngực Gáo thứ hai nước vuốt ve eo thon Ôi thiên nhiên, giản dị sao hạnh phúc Khi thân ta thấm nước mát tự nguồn. Gáo thứ tư, thứ năm dội xuống Cát bãi sông dậy sắc hồng tươi Gáo thứ mười hiện chàng Đồng Tử Biết nói sao ngoài việc tạ ơn trời. Chàng từ cây, từ nước sinh ra Hay phù sa bãi bồi kết lại? Thầm nghĩ vậy nhưng nàng không hề hỏi Khi chàng trai đối diện, trụi trần. Chàng khác xa quan nội giám cung đình Chàng trẻ trung và chàng sung sức Chàng là mùa xuân em khao khát Thịt ra này, thịt da ấy cần nhau. Câu chuyện tình truyền lại muôn sau Bãi Tự Nhiên vẫn màu cây thuở trước Ai cung cấm về đây tắm mát Tin một lần gặp may mắn Tiên Dung!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào