Hoá ra bố lại yếu lòng hơn mẹ Lúc người ta đến xin dâu Mẹ cười rất tươi Mà bố thì rưng lệ Lời thơ ngập ngừng nghẹn giữa câu... Bố chẳng buồn đâu Ai lại buồn trong một ngày như thế Bố chỉ thương con Vất vả hồi thơ bé Thủa ấy nhà ta thật nghèo Con vừa sinh ra đã phải cùng chia sẻ Một quả trứng ba người nhường nhau Mền bông rách truyền hai thế hệ Thời khốn khó tránh sao điều nặng nhẹ Con buồn nhiều không khi bố mẹ bất hoà? Giờ con thành con người ta Phận gái lớn rồi phải thế Con mặc váy cưới kiêu sa Cổ mang vòng vàng sang quý Bố không ưa bày vẽ Nhưng muốn ngày vui con không thua kém bạn bè... Xe hoa đưa con đi Căn nhà đột nhiên trống trải. Vẫn biết mai các con lại về Nhưng có điều gì đã rời xa... xa mãi... Nâng ly rượu trong nắng chiều nán lại Ta già rồi?...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào