Cứ hẹn miết, rồi không về, bắt mệt! Đợi với chờ, nghe ớn họng ông quơi! Hứa cho cố, để cuộc tình trớt quớt Mấy chục năm, ông lạc mấy phương trời? Nói ông biết, quê chừ, đau rát rạt Sông chết rồi, nước cạn xịt, đục câm Núi trọc lóc, núi cúi đầu, xơ xác Ngó ráng chiều, như ngó rạch dao đâm Ông đi hoài, có khi mô ông nhớ Thời trẻ trâu, ai cũng nhớp như lồi Quần áo rách, vá đùm, lòi lỗ đít Chổng chồng mông, là thấy cả sao trời Một thời đói, chuối, nần, khoai, sắn ghế Con chữ nằm bí rị, toát mồ hôi Đành nghỉ học, lo ruộng đồng, than củi Nghe máu bầm trong giọt nước mắt rơi Khổ, khổ thiệt, rứa mà mình cũng lớn Đứa mô dòm, cũng bự chảng hết trơn Rồi tới lúc, biết dị òm, mắt tịt Lại rủ rê đi gò gái bên cồn Thân thiết quá, cũng làm ra xa cách Cứ như là, rồi vẫn cứ như không Câu hát cũ héo queo từng nút nhạc Mấy chục năm, tui cũng đã theo chồng Bữa hơm tết, tình cờ tui gặp lại Mới biết ông già, và ớm nhách như ri Nhưng cái tính trổ trời và nói ngẳng Nói chung là, hắn vẫn cứ y nguy Ông cứ trách, nhưng tui là con gái Như trái cau non rớt xuống ục bùn Ai biểu ông chi, tui đâu làm phách Chỉ tóc dài, mới hiểu được dây thun Chừ ông ở chỗ mô? Mà xa quắc Biết khi mô, tui mới ghé thăm ông Thôi rứa hị! trách hờn chi, bày đặt Bởi đất trời vốn dĩ quá mênh mông.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào