Thương binh hy vọng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Chiêu Dương
Mặt trời rực rỡ hi vọng Giọt mồ hôi trong thế giới nghiêng ngửa cuồng quay In dấu lại đôi mắt từng ngắm bắn quân thù khát máu Giờ còn cây gậy dò mòn khắp nẻo Vé số cho người may. Từng đôi dạo chơi hú hí, nói cười, ca nhảy Đôi chân anh như hai nòng súng phương xa canh giữ cho quê hương Chiếc xe lăn Mạnh Thường Quân tài trợ và chiếc mũ Anh ngày ngày xin chút tình thương. Người con gái anh yêu cần một vòng tay rắn chắc Cái yêu cầu xa xỉ với anh hôm nay Chiến tranh đã lấy mất đôi tay Hôm cô đi, anh cười cảm thông, rồi khóc Bao nhiêu cái trắng đêm nhớ thương đồng đội Cái thân hình không đầu cạnh bên khi mảnh pháo tiện ngang Mới giây trước vẫn kể anh nghe ước mơ khi hoà bình trở lại Giờ nằm cùng hàng vạn anh em không thân xác vẹn toàn. Ai cũng nói nợ anh trên phát thanh, phát hình vô tuyến Rồi thương hại đi ngang bỏ xuống vài ngàn Vâng, dĩ nhiên anh phải kéo lê kiếp sống tàn Nhưng khát khao những bước chân nối tiếp Dũng cảm quên mình bảo vệ quê hương!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào