Thượng Đế hãy gọi tôi!
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Ngài hãy gọi tôi vào nơi vườn nho Ngài! Cho tôi làm người làm vườn cắt tỉa những nhánh không kết trái Hoặc giả là cho làm một nhánh nho khô bị người ta cắt Nếu cho tôi sống nghĩa là cần tình yêu thương thực sự Không đến đỗi ăn mày để phải ô danh! Hỡi, suối Ngài và ngọn núi Li-ban! Hỡi, cánh phượng hoàng Ngài tung tăng múa rỡn! Tôi chưa biết bay thành thạo ở dương trần Hỡi, sữa thánh linh Ngài nuôi tôi lớn dậy! Và ban thêm cơm gạo để qua ngày Mưa gió chưa vội làm rách thịt da tôi Là sáng ban mai nào tôi cũng hát lời ca ngợi uy quyền tối thượng Tôi cần thêm các sản vật và hoa lợi bội phần Trước đó tôi nguyền dâng một phần mười như thế Và càng hơn những phần mười rộng rãi Tôi sống đây và ai sẽ thuê tôi? Hay đứng bên lề xã hội? Những đứa con tôi đang chờ sữa và đồ ăn Những tiếng khóc mong chờ cha mẹ vỗ về Ngài giáng trần hơn hai nghìn năm Và bao giờ mới có một vương quốc bình yên? Ôi, lời thơ tôi chưa đủ xoa dịu hoà bình! Chưa đủ đến yên lòng người phạm tội quay về Người ta còn xa lìa Đấng cứu thế Tôi có điều gì để hấp dẫn những hồn kia? Ngài đã chọn tôi giữa lòng mẹ - cục máu đỏ tươi động đậy Ngài an tâm nhìn tôi bước gập ghềnh và phẳng lặng Ngài ôi, tôi chưa có một phép thuật nào Chưa có khối óc của nhà tiên tri vĩ đại Ôi, xin Ngài ban một lẽ sống vượt kiếp phù du!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào