Thuở xanh hai
Không ai chọn đất mình sinh đẻ Như không ai chọn mẹ chọn cha Tôi trở về nơi tôi tuổi nhỏ Một tỉnh thượng du bụi đỏ Bến Âu Lâu sông Hồng Nhận ra tôi chỉ gốc cây gạo cụt Tạm ứng nửa trời hoa trước đón nhau Một em gái nhìn tôi bỡ ngỡ Ngày nào anh còn mua kẹo em ăn Dung dăng dắt tay em ngoài phố Mới hơn mười năm trời Em xa lạ gọi tôi bằng bác Vầng trán lạnh dăm nếp đau ngơ ngác Hỏi thầm đôi sợi tóc vô tình sớm bạc vì đâu Có đủ giải sông Ngân Cắt chúng ta bờ hai thế hệ Em bỗng cười như nắc nẻ "Em nhận ra anh rồi Sao anh mau... trẻ thế" Và thoăn thoắt xuân vút cao đà nắng Em giơ tay rất quân sự chào tôi Ai đánh rớt những cánh hôn hồng cỏ dại Hoa mười giờ môi con gái chín cây Em dắt tay tôi đi chơi Giữa vườn sao nở sáng Như tuổi em chưa mười tám Như ngày nào dĩ vãng Sống lại dần từng phút quê xưa Có phải em nhận ra tôi tôi nhận ra thơ nhỏ Thuở xanh hai mình lại ra đời
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào