Thung lũng lãng quên
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Chiêu Dương
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 10:34
Linh hồn đáy vực ngửa mặt nhìn Trời khóc nấc, Làn mây hờ hững trôi vô tận. Cùng quẫn, Lởn vởn câu hỏi “Tại sao?” Uất hận, Vầng trăng dìu dịu cao đùa cợt! Quay lại bản tâm, Trách mình gây nghiệp đau thương. Mơ ta là thung lũng lãng quên. Xin vạn vật bình an ca hát, Ta - cô đơn - trả hết kiếp nợ trò đời!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào