Thưa
Nói nữa là thôi lời là lở dở Bốn chân trời là thế kỷ rã riêng Tuần Bạch Ngọc ngàn năm đi hay ở Đứng hay ngồi nằm ngửa ngã hay nghiêng Cũng không thể quên rằng thân là thể Mẩy là mình xương là xảu bên da Và kỷ niệm đuổi theo lời là thế Xô linh hồn về ở cuối câu ca Không quên được không thể nào nói được Bầu trời kia xuân nọ chết thôn xanh Vườn hoa nở ngậm ngùi hoa ngã gục Lá bên cành chưa kịp dứt âm thanh Bỏ đô thị bỏ bình nguyên đất ruộng Bỏ gian nhà cha mẹ nhớ thương con Về huyễn ngạn thượng du buồn đổ xuống Thác trôi giòng bờ gió bụi chon von Không thể ngó không thể nhìn không thể nói Ngày bỏ đi trong dang dở tiếng chào Năm tháng ám vong hồn về đô hội Nhịp thay vần là mộng giữa chiêm bao Giờ đứng lại là bây giờ rất lạ Là bao giờ từ buổi lạc tin hoa Nhầm bóng nguyệt là sầu đau khôn tả Phút trùng lai là ngó vội nhau và...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào