Mình ơi! Tôi biết lắm Mình trằn trọc đêm đêm Chong mắt dõi xa thẳm Độc thoại trong im lìm: - "Người đâu kỳ lạ nhỉ! Bạc đầu còn đam mê Bảo đi chỉ một tháng Mà ba tháng chưa về Có gì mà sợ mất Đường xa không ưu phiền Chỉ còn ít sức khoẻ Sợ vô tình bỏ quên!" - Tôi không quên sức khoẻ Cần cho mọi lộ trình Tạm quên chuyện nhà cửa Mình tạm lo một mình Thuận Châu, đất rừng ấy Quê mình, tôi không quên Tôi mang hồn Tây Bắc Vào thăm rừng Tây Nguyên Phố Hàm Long, Hà Nội Ba tháng, tôi cách xa Buồn cười, cái bận bịu Trái ngược giữa hai ta Nhà ở chưa sửa kịp Mình e mưa đến nhanh Tôi lại mong mưa đến Cho rừng mau tái sinh Mình thì mải lo toan Cho bếp dầu đỏ lửa Tôi mải sợ cháy rừng Như sợ trông máu đổ Mình mải xem tôm cá Ở chợ Hôm bày hàng Tôi mải xem voi dạo Như núi đi trên ngàn Tôi mang hồn Tây Bắc Vào thăm rừng Tây Nguyên Nên nhiều lúc ngây ngất Vẫn thấy mình ở bên Cùng vít cong cần rượu Bắc cầu về hoa niên Cùng ngụp trong âm điệu Dàn chiêng rung ước nguyền Cùng cái nắng khác thường Cùng cái mưa quá cỡ Cùng con người nguyên sinh Ghét yêu đều bốc lửa Men Đắc Lắc còn đậm Hôm nào tôi về nhà Lại cùng mình chia sẻ Cho tưng bừng hai ta Bao giờ lên Tây Bắc Đem màu xanh Tây Nguyên Bồi đắp đất rừng cũ Quê tình ta đẹp thêm

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào