Thời gian dạy ta
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Thời gian chận ta lại bao điều tham lam gian ác mọc nanh Những đố kỵ, những hiềm đe một kiếp người mỏng dánh như chiếc lá Nhân gian u mê, ta u mê xua đời vào câu được - mất Phút trắng tay, tay sơn màu trắng thật rồi! Danh ve sầu nào phải tiếng chim oanh Chả biết dừng khi thần định mệnh dắt đầu, bẻ cổ Thoắt xuân, thoắt đông, thoắt không còn gì trên dương thế Mắt mù, tâm mù với những viễn ảo tạm bợ kia Mai dìm tất cõi u tình hay đời ô trọc Cao sang chót vót đỉnh giời hay nghèo tận đáy thung lũng kia Đồng biến đi mờ dần tên tuổi, mờ cả ai đang nhớ đến mình Sách đã chép lỗi thời đầy hôi hám Mục nát rồi để những câu chuyện ô danh Giây người lao tít đi chóng quá Ôi, hôm nay sức trẻ quật cường không nao bão tố! Bỗng một ngày rệu rã tấm thân đau.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào