Đời, đôi lúc, giống chuyện từ sân cỏ, Còn nhà thơ, như cầu thủ trên sân: Mặc đồng phục, đứng ra chào khán giả, Tiếng vỗ tay vang dội khắp tầng tầng. Có cầu thủ, tưởng khi mình khoác số, Là giàu sang, vô tận sức làm bàn: Cứ nhanh nhẹn, nhịp nhàng, di chuyển chỗ Cứ tha hồ phung phí lượng thanh xuân. Đến một lúc dần thấy mình cạn sức Mà than ôi sân cỏ rộng vô cùng! Và cả cái khung thành vuông vắn góc Vẫn chỉ là con số trắng trên khung! Trong khi chuyện làm bàn cần có thật Thì vi vu... quả bóng cứ đi vòng! Thơ cũng vậy: đôi khi thành bất lực Trước cuộc đời, qua những khúc bông lông!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào