Thơ tình chùa Phù Dung
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hà Văn Thuỳ
Một số bài cùng tác giả
– Sẽ chẳng bao giờ– Hoa ở vùng kho
– Viết cho em từ Đồng Tháp Mười
– Người chăn vịt
– Thời gian gom nhặt
Ai ngày xưa chiều chiều Dừng cương bên sườn dốc Dõi bóng hình người ngọc Mắt nhìn lòng rưng rưng… Ai này xưa dâng hương Bước nương thềm Điện Ngọc Thổn thức thắt se lòng Nghe vời xa tiếng nhạc! Hôm nay ta là khách Ngày xuân thăm cảnh chùa Sen nở trắng lòng hồ Chim đôi gù ấm núi. Em lặng người không nói Hai mắt lệ ướt nhoà Nghe kể chuyện người xưa Lòng quặn đau buốt nhói… Anh nhìn ra vời vợi Dõi bóng người trong sương Nước mắt chảy vào trong Thấm nỗi niềm nhân thế. Ôi con người kỳ lạ Tình yêu thành nỗi đau Và tình yêu thật lạ Năm tháng chẳng phai màu! Lối mòn con dốc hẹp Đôi từng đôi lên chùa Nhận từ nỗi đau xưa Sắc hương niềm vui mới.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào