Thơ tặng một đàn tranh
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 13:19
Đêm sông Hương thuyền ta bồng bềnh Nhịp phách buồn thu lạnh Khúc nam bình sâu lắng Không có em thánh thót đàn tranh Em ra đi Bỏ lại dòng xanh Bỏ lại bạn bè tri kỷ Ai đồng điệu nơi góc trời xa xứ Với em? Như phương này Khuya lênh đênh thuyền trôi đam say Anh chếnh choáng Kiếm tìm giọt nhớ Cung khuyết cung đầy Mười sáu dây trăn trở Chừ em đàn ai nghe? Giữa hồn em còn một dấu quê? Bờ tre xanh trước nhà em Gió lên rười rượi Mỗi tối anh đưa em về vội Con đường nghiêng theo tiếng xe lăn Mười sáu dây tình tự mỏng manh Em không còn ở lại Rót vào lòng anh những giọt buồn Khắc khoải Chừ em đàn ai nghe?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào