Thơ tặng bụi đời
1. Đốm lửa lập lòe đậu xuống môi em Ai biết được khổ đau hạnh phúc Trang thơ chải bình yên lên mái tóc Đêm nay về trăng lạnh có theo em? 2. Anh! Anh đi bụi đời với em một tối nghe anh! Túi em bây giờ không còn một cắc Hai cân gạo lúc này em đang cần thật Anh! Anh di bụi đời với em một tối đi anh! Lời mời buồn như một nốt trầm Lá nhạc ngựa rơi buồn vỉa phố Đêm Sài Gòn con trăng rằm chợt lạ Tôi một mình ngơ ngác tìm tôi 3. Em gặp tôi một thoáng rồi đi Trước mắt em tôi là người kỳ lạ Tôi nhìn em Xanh xao cánh lá Trong khuya Mong manh hạt sương Đêm Sài Gòn ngoài kia trăng non Em lặng lẽ bên tôi lặng lẽ Em là gái bụi đời Tôi là dân văn nghệ Mỗi người Có nỗi đau riêng Em xót xa cực nhục triền miên Tôi quằn quại dày vò tâm thức Em gửi lại tôi dịu dàng mái tóc Em gửi lại tôi hiền lành ánh mắt Trước mắt em tôi là gã lạ kỳ Em gặp tôi một thoáng rồi đi
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào