Thơ cho con
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hoàng Trung Thông
Một số bài cùng tác giả
– Đánh cá đèn– Lên tháp Đại Nhạn ngày mưa
– Trong nghĩa trang liệt sĩ
– Cửa Tùng
– Lời trối
Năm xưa Tây càn về Mẹ cõng chị con đi Đường rừng dốc đá Gió rét mưa bay đêm dày tháng giá Tiếng súng thù nổ dội bên tai. Năm nay xé rách chân trời Máy bay giặc Mỹ dền gieo bom đạn Mẹ dắt con đi đường dài sơ tán Nam-hà, Hà-bắc, Hà-tây Con đi bóng nhỏ chân gầy Đôi mắt nhìn ngơ ngác. Sóng lúa nhấp nhô, đồng ngô xào xạc Đầm sen trong vắt thẳng tắp bờ đê . Những bước chân trâu chậm rãi nặng nề Hàng vải nhãn quả sum sê tay với tới. Con đã sống những đêm hè gió thổi Ngắm ông trăng chạy giữa hai hàng cau Những đêm đông sương thẩm mái đầu Ổ rơm quây tròn con với mẹ. Con đã sống giữa trăm tình nghìn nghĩa Đẵn mía già, quả chuối ngọt, củ khoai non Tim đồng bào ấp ủ trái tim con Con phải biết giữ lầy tình nghĩa đó. Con đi sớm chiều sương gió Chưa bằng ai mưa nắng nhọc nhằn Đổ mồ hôi làm hạt gạo con ăn Đồ máu giữ cho con tròn hạnh phúc. Con ơi! Tiếng gì như phản lực Ra hầm trú ẩn đi thôi! Chao! Con cũng đã quen rồi Quen cả tiếng bom rơi đạn nổ Quen tiếng rú điên cuồng máy bay chúng nó Quen tiếng gầm kiêu hãnh máy bay ta Một trái tim lên bồn lên ba Cũng đã biết yêu thương căm giận. Thương những lúc con ngồi tha thẩn Hát bài "Bé bé bàng bông" Chiều chiều ngước mắt trông Như có niềm mong nhớ. Yêu những lúc con cầm súng gỗ Đầu đội mũ rơm vàng Dáng đi quắc thước đường hoàng Tập làm anh bộ đội. Con đang sống những ngày bão nổi Súng diệt thù lay động cả trời đêm Lớn lên! Con hỡi! Lớn lên. Chân bước mạnh giữa dòng người chiến đấu.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào