Thiên thạch
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lâm Thị Mỹ Dạ
Một mảnh thiên thạch nhỏ Trong lòng bàn tay tôi Trong lòng bàn tay tôi Một ánh sao đã tắt Cháy qua nghìn độ lửa Mảnh sao giờ mát êm Ôi, người bạn trên cao Làm sao hiểu được người Khi ánh sao còn sống Sao quá đỗi xa vời Cái màu đem thăm thẳm Như mảnh đá yên nằm Có bao giờ tỉnh giấc Nhớ trời xanh xa xăm Nhớ gì không sao ơi Thuở tinh vân vũ trụ Tiếng ầm ầm réo sôi Mặt trời tuôn lửa dữ Nhớ gì không sao ơi Khi người còn sáng chói Đêm khuya người nhìn ai Hai nỗi niềm vời vợi Người hiểu chi trái đất? Người hiểu chi con người? Và tình yêu sao hỡi Có biết bao năm rồi Và con người đã sống Trên trái đất biếc xanh Với trái tim vang vọng Hồn thiên nhiên trong lành Từ nơi xa người đến Mảnh sao kỳ lạ ơi Tôi không sao quên nổi Giây phút người vỡ tan Quét trời đêm sáng chói.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào