00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:55

Những buổi chiều rã băng trong đám mây vàng là lúc tôi muốn nói hết những lời trong đáy huyệt đã bốc hài cốt tấm bia chỏng chơ chổng lên trời bên bụi cỏ gai còn chút ánh sáng nữa thôi tôi phải nói kẻo không kịp tôi sợ những chuỗi ngày mệt mỏi thừa thải vô tích sự cứ trôi qua như xác chết khổng lồ giẫm lên đời tôi và mặt trời đã chui rúc xuống núi một ngày nữa lại qua khát vọng lún dưới chân tôi những sợi tóc tôi dựng ngược nhỏ lệ những nấm mộ đang cựa quậy trong tấm chăn gió u u u u u tôi nghe một khúc ru ngoi lên từ đáy huyệt một ngày nữa dần kết tủa trong sự trống trơn.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào