Thật chán! Một loài khỉ đột bước vào giấc chiêm bao của tôi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Lãm Thắng
Một số bài cùng tác giả
– Tin nhắn ngày tình yêu– Tháng tư về Quảng Trị
– Sao em không nhấc máy?
– Nhớ chi nhớ lạ!
– Về Huế đi anh
chúng tồn tại bởi bản năng của sự sinh sản tồi chúng có một hồ sơ ướp máu thối chúng biết múa ca đú đởn trên những ngôi mộ khủng lồ của tổ tiên chúng rồi chúng quên dần những bước chân tiền sử bước chân chạm đá và đôi tay lượm quả tồn sinh chúng ngơ ngác trong bài hát ú ớ của chúng khi chúng thấy sự lặp lại miễn cưỡng của điệp khúc (tuy, vẫn có sự phát hiện về sự lạc điệu của vài lão khỉ già khụ và, một vài chú khỉ thông minh đến tội nghiệp!) nhưng, chúng vẫn hô hào huếch hoác huênh hoang hò hét hoan hô đến hồi hấp hối chúng khom lưng hái lượm chúng đu cành bẻ lá đến trọc tròi cội rễ tôi thấy máu nhựa cây chảy trong giấc chiêm bao thật khủng khiếp!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào