00.00

Một số bài cùng tác giả

Chiều quê
Tự răn mình
Nỗi niềm
Ngày tình yêu
Ngày thầy thuốc Việt Nam
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:16

Thời gian bao nỗi thăng trầm Ấy hồn dân tộc bao lần nổi trôi Về thành Hoàng Đế mà coi Vương triều Thái Đức một thời vàng son Hiu hiu gió thổi đầu non Hình như cây cỏ chẳng còn là bao Ngước nhìn thăm thẳm trời cao Muôn nghìn tia nắng lao xao cõi lòng Mà sao người vẫn thong dong Hỏi cùng vô tận cũng không trả lời Thương quê đứt ruột để rồi Chừ còn thêm nỗi chia đôi ngọn đồi Biết rằng muôn sự tại trời Chỉ mong thiên cổ nhẹ lời nỗi đau Sao không nương tựa vào nhau Để rong rêu biết xanh màu rêu phong Ta về Bình Định ngày đông Hoàng thành lạnh lẽo bước chân vội vàng Chuông chùa Thập Tháp ngân vang Hình như có những đóm tàn bay ra Mùa xuân bướm vẫn theo hoa Nghìn năm hoang phế cũng là tiền nhân Đất thành, đất của cha ông Người sao nỡ phụ mấy lần rêu phong!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào