Thảm trăng xưa
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Cỏ có phải là trăng không sao lộ mặt chị Hằng? Chân đã đi qua hơn nửa đời nuối tiếc Vẫn còn nghe tuổi học sinh len nhẹ chút yêu đương Tơ kỷ niệm căng làm dây đàn muôn thuở Ta gảy lên khúc đôi bé nhỏ xưa kìa Một thật thà và câm lặng đến già nua Một hân hoan vào đời và lên xe hoa vĩnh viễn Anh thật khờ như dấu lặng cả bản tango Rồi thời gian ôn lại ảnh pha lê Chiếu tất cả những gì còn lưu luyến Đơn phương ơi, mi dạy ta con đường lạc nẻo Cố trông vời ánh mắt thật liêu trai! Lá lòng anh chưa đủ gói bầu giời Sao muốn gói cả đời em trong đấy Hai chúng ta bây giờ tình nghiêng theo bến khác Hai nửa hồn nghiêng mãi chẳng gặp nhau Biết để tiếc dài thêm đôi lưỡi Thả tương tư theo năm tháng tóc râu dài Theo vết tàn nhang trên gương mặt giai nhân Một ngày như thế ta vội vàng mang cặp gương màu tím Nghe cung lòng thuỷ chung theo lần đầu hồn mở cửa Em hiểu rồi dang dở của tình yêu Ai đã có phút đầu nghe sét tình đánh úp Chắc cũng ngỡ ngàng và chết thảm cả đời hoang.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào