Thầm nhủ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Thanh Tâm Tuyền
(Tặng Cung Tiến) Dưới đáy vực gió cuồng gió mê say phủ mờ cơn náo động mặt mũi đám dông đêm bay hoảng Tôi đứng đấy như con công tôi múa xoè bộ mã đời mình nũng nịu như trên chót đỉnh khoe khoang Tôi đứng đấy những tơ giăng phù phiếm con nhện rớt hoài trong màng lưới rách bung của lời đong đưa trắc nết Này tôi đứng khoác manh áo cũ che bụi mưa tàn mưa lạc mùa mưa thoảng buốt phút sầu mưa trên cao những bàn tay vẫy nhịp tình dâng và những nhịp không thân nhẹ nhõm phô bày Này tôi đứng trên sợi dây treo ngửa mặt trông đêm nhún nhẩy nghe nỗi lao đao mây rong cỏ muộn những điệu đẩy dồn và điệu tả tơi như chút tính mệnh nào còn níu Tôi thầm nhủ Ồ, em cơn điên thường lạnh nhạt khi men tê đầu lưỡi thèm lời lẽ điếm đàng nuốt chửng mỗi đêm nay mỗi ngày nay suốt cơn mê gió nổi tôi thầm nhủ trò đùa mãi không thôi em cười mãi không thôi chạy nhầu trên đồi xa khuất bóng và núi hãi hùng này tôi còn đứng tôi thầm nhủ
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào