Tết, rau đắng quê mình
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Em ơi! Cọng rau đắng sinh ra nhờ đất Rễ em còn, nhớ cắm sâu ở chốn quê hương Việt Nam ta – bánh chưng, bánh giầy, bánh tét Cây chuối sau hè và tiếng võng đưa nôi Mùa xuân đến Tết này em nơi hải ngoại Có còn thương câu hát của mẹ già? Mẹ quê ấy rưng rưng vòm mắt nhăn nheo Da sát xương chờ con trở lại Tháng năm ơi, mùa xuân cho người sum họp Cho gia đình mâm bánh, trái cây Cho tất cả yêu thương lì xì con nít Áo mới khoe màu xúng xính trên đê Kìa, cánh đồng vàng chim bay chưa mỏi Và em bay đến những khi nào? Cây cầu tre lắt lẻo với con kênh Xuồng ba lá, máy đuôi tôm thuở ấy Giờ tiến lên con trâu sắt đầy đồng Con trâu bằng thịt và cánh diều lộng gió Í ới kêu gì em nhớ hay chăng? Ôi, chùm khế ta chia nhau ngọt lịm! Mải mê trèo, mải mê lớn dậy nào hay Con đò nhỏ lục bình dăm ba cụm Trôi lặng lờ con nước ngược xuôi Còn ngọc trăng chở hết nghĩa tình Sao chưa chở em về quê mẹ Hay em còn nấn ná đợi ngày qua?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào