Em sinh ra đời giữa lòng súng đạn Chưa biết thù hằn từ những cưu mang Nhưng em biết yêu thương và nín chịu Bởi trong tim dìu dặt máu anh em. Thân côi cút ôm buồn vào đất lạ Nắng cháy da vàng, phố xá chưa quen Giọt mồ hôi còn thơm mùi sữa mẹ Chảy ngang phận người một tháng tư đen. Cuộc đổi đời đâu có ai hò hẹn Nét em gầy mang vóc dáng Việt Nam Đường tương lai cong như hình chữ “S” Chưa bước vào đã trầy nát đôi chân. Có quê hương nhưng sao không chỗ trọ Có giống nòi cũng bỏ lại sau lưng Đời đẩy đưa em nửa chừng sấp ngửa Bến bờ nào nương tựa để dung thân? Chẳng lẽ lại so đo cùng số phận Mẹ đặt tên em, tên gọi Việt Nam Điềm báo trước những thăng trầm, lận đận Từ bào thai oan nghiệt nở trăm con. Lên non, xuống vực đâu còn lựa chọn Tai biến dập vùi biển hoá nương dâu Gốc tích, cội nguồn, em đâu hiểu thấu Hơn-bốn-ngàn-năm hay mới bắt đầu? Một cõi trần ai đã đầy nghiệp chướng Hình hài em bầm giập giữa tai ương Môi khô khốc thèm được lần đã khát Bên bầu sữa mẹ ngọt lịm quê hương. Để nghe tiếng thì thầm cùng lòng đất Dù chỉ là lời trăng trối, ăn năn Lỡ mai em chết xin đừng vuốt mắt Mở trừng trừng một chứng tích Việt Nam…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào