Hồ Lãng Bạc, đất Long Thành, So cùng Bành Lãi, Động Đình kém đâu. Cuộc đời nay bể, mai dâu, Mà hồ kia vẫn còn sâu mấy trùng. Trông vời khói nước mênh mông Đôi bên sông Nhị, non Nùng bao la. Nước non dấu cũ chưa nhoà, Mà nay phong cảnh lại là hơn xưa. Sương cỏ sớm, gió tùng trưa, Đám mây phủ tán, hạt mưa nặng thuyền. Thơ Quan Thánh, kệ am thuyền, Đá rêu yên thạch chuông rều bồ lao. Người đi lại, kẻ ra vào, Hợp tan buổi học, xôn xao chợ chiều Bụi xe, dấu ngựa cũng nhiều, Má hồng, mặt trắng dập dìu đua chen. Gió đêm thoang thoảng mùi sen, Vầng giăng thuỷ để, ngọn đèn ngư gia. Bãi bằng cát trắng nhạn sa, Cánh cò bay lẩn, bóng phất phơ. Lâu đài ánh điện xa đưa, Rung rinh khóm cúc, tỏ mờ bóng cây. Tiếng quyên ca, tiếng vạc bay, Tiếng thoi dệt cửi, tiếng chầy đập bông. Tiếng đâu thánh thót tơ đồng, Chạnh niềm giăng gió ngụ trong phẩm đề. Kìa ai vui thú sơn khê, Hỏi giăng ngâm gió chớ hề làm thinh. Thợ giời âu hẳn đa tình, Đố ai vẽ được bức tranh nào tầy. Nghìn xưa danh thắng còn đây, Người xưa man mác nước mây chốn nào?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào