Tay đêm thi sĩ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Một cánh tay đêm vừa rơi rụng Phải chăng ta vừa vĩnh biệt một linh hồn trong một nghìn hồn thi sĩ? Ôi, tay cầm viết viết thơ chưa đụng hồn nhân loại! Ta trở về le lói một vì sao đom đóm chập chờn Bèo vẫn trôi, thơ vẫn trôi Bão vẫn thổi đời đi mỏng dánh cánh chuồn chuồn gục ngã Tiếc thay thơ chưa cứu trẻ con còn đói rã Chưa tạo hoà bình cho kẻ khát máu phải dừng chân Chưa mang hạnh phúc gì cho đôi lứa biết yêu đương chân thật! Ta móc đời ta bằng móc câu tư tưởng Kéo ra hằng hà sa số nỗi ngu ngơ Sao sống được trên thiên đường thi phú? Viết bao giờ cho kẻ đĩ trở về đường sáng sủa Viết bao giờ cho tên cướp ném súng đi Viết bao giờ cho sạch tan gian dối Viết bao giờ cho trái đất trọn niềm vui? Mai chán bấy bỏ nghề thi sĩ Dặn đàn con chớ ham chữ nghĩa nhà nghèo Có thế mới thành nhà kinh doanh lỗi lạc Hay một ca sĩ nào cũng dễ kiếm cơm qua tháng ngày bỡn cợt Một kiếp người lao động vét cạn biển suy tư.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào