Tan thành trăng ảo diệu
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Uống cả mây gió, sấm chớp và bão tố vũ trụ vô biên Ta loại thép luyện thành kim cương hiên ngang chọc không gian chót vót Hỡi, sư tử nào rình náu xé xác nuốt thịt ta! Cắn gãy răng chạy bại bốn chân rồi Buồn độc mộc ta tan thành trăng ảo diệu Thành hương hồng trên vườn thiên ngập hơi thở em yêu Thành ra chi em thích thiếu trong lòng thánh thiện Phép yêu đương ghim từng mũi sắt son mình Mở môi cười tia sáng chiếu reo lên Từ ý nghĩ tràn bình an giăng tứ hải Rủ thiên hà bầu bạn mắt lung linh Ôi, con người sao chìm cõi điêu linh! Dù đã dối một lần hay một lỗi lầm đã ăn sâu tâm não Trái ngang ơi, mi có tuổi giỏi trêu người!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào