Tản mạn về những cánh diều giấy
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Chẳng có ai ngửng đầu khi gặp gió Biết tìm gì giữa mông mênh Mây trắng, mây vàng hờ hững Trời cần gì phải cao xanh Thành phố vội vàng mất hút Trước mắt ai từ giã đất liền Nếu thiếu đi bàn tay trẻ nhỏ Và cánh diều chấp chới bay lên. Nối dây gàu thả vào lòng giếng Nối dây diều thả vào lòng trời Đừng đơn giản đánh đồng hai khái niệm Dù chiếc gàu kia cho nước mát dịu môi Ta khát mênh mông, ta thèm cao rộng Người giúp gì ta được, chiếc gầu ơi! Những tờ giấy mỏng manh Ta vẫn viết thơ lên trên đó Ước ao có bàn tay em nhỏ Mang thơ ta làm giấy dán Diều Bay lên cao cho sao trời ghé mắt. Đấy là vầng trăng ban ngày Là con thuyền của gió Là nụ cười trẻ nhỏ... Bao dịu dàng đã ví, cánh Diều ơi Ta tìm thấy ở người bao sức lực Ta ví: Đó là mũi neo neo vào vũ trụ cho quả địa cầu khỏi trôi! Hỡi cánh diều kéo căng dây Diều Người biết mình được trời xanh yêu Người biết thu về bao ánh mắt khao khát Những có điều này người chưa biết (Hay là vội quên?): - Nếu không có sợi dây nối liền với đất Chẳng bao giờ người biết bay lên!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào