Tản mạn cửa biển
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vũ Từ Trang
Trăng ngời lên từ mí nước từ mỏ neo, từ con sóng lăn tăn từ ngực em, từ cánh tay anh cửa sông trụi trần và mơ mộng tiếng xích buông, tiếng va sắt thép phố liền phố, bãi bờ ẩm ướt vòm cây rung một tiếng ru hời Thành phố nao nao, gió muối nời bời vườn hoa nho, chúng mình qua đấy ngày tháng bận nỡ nào dừng lại bao hẹn hò đành để đến ngày mai Ước chi mình như cửa cảng đây sống hết mình trụi trần và mơ mộng người bốc vác và người kích kéo xe tắc-tơ gầm gào như bão bắp tay trần bên những kiện hàng to vất vả đấy, mà mơ mộng quá thuyền ai tung lên tha thiết câu hò Câu hò vỡ trước con tàu trắng tàu trắng ơi, mai sẽ đi đâu mai em có cùng anh đi theo con tàu trắng mai, mặt trời có lên sau sóng đổ trùng trùng...?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào