Tài tử Đại Dũng vẽ cả Quỳnh Hương và chàng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Tay đan ôm khẽ liễu bồ Làn eo nhịp thở trầm trồ nét tranh Thiên thanh áo ấy buông mành Tơ chiều thèn thẹn mắt xanh ru hồn Phấn hương bay ngát bồn chồn Làn da trắng mịn gây hôn mê đời Vuốt ve, ve vuốt quanh người 1.940. Ửng hồng hương nhuỵ ngỏ lời xanh xanh Này đây mới gọi trong lành Dâng lên gò má mỏng manh dáng tình Thập thò chàng nép mặt xinh Tóc dài phe phẩy gợn hình giai nhân Nụ cười khoe ngọc ái ân Càng cười, càng thắm cõi trần yên vui Thương sao trong sự dập vùi Còn nơi nương tựa toả mùi hương hoa Mặn lòng mai trúc một nhà 1.950. Nửa thì mộng mị, nửa đà say sưa Người nay vẹn nghĩa như xưa Vào tranh, khêu ảnh cho vừa tình nhau Môi sát môi, đầu tựa đầu Nhiều tư thế đẹp lên màu xuân yêu Trước thân, sau quý muôn chiều Say từng góc cạnh, mê điều thật tâm Hơi tình toả ấm lâm râm Tình nghiêng, men cháy âm thầm hồn đan Từ thu vừa chạm đã tan 1.960. Từ mày, từ tóc chứa chan hương nồng Áo vàng, áo đỏ, áo hồng Chia thành từng bức vợ chồng lên ngôi Khía môi đã rõ sóng rồi Đã thanh, đã mọng xứng đồi sóng nghiêng Tình yêu dệt chỉ thiêng liêng Mà xe, mà cột chung chiêng một đời Và môi động đậy ai ơi Đào đào, ngọc ngọc phút cười tình giao Vai thon xoã sóng dạt dào 1.970. Đang gào, đang thét bờ nào thênh thang Nếp nhăn cổ áo khăn quàng Đỏ mềm tơ lụa bên chàng thiết tha Đôi tình như nhạc ngân nga Nốt cao, nốt thấp dần dà rủ rê Bàn tay măng búp ru mê Vòng ôm say chặt, câu thề ngọt buông Từng li, từng tí trong buồng Ánh đèn, ánh mắt gõ chuông thức tình Má nàng đào ngọt băng trinh 1.980. Từ khi một ý, một mình vì ai Nhìn trong cái cõi thiên tài Quỳnh Hương - Đại Dũng xứng ngay với đời Vẽ thêm chiếc lá buông lơi Khi thời ngoại cảnh, khi thời nội y Mà tranh kín đáo là vì Áo choàng khoác khẽ che đi ít nhiều Mới hay trong thứ trớ trêu Những điều dâm loạn còn nhiều hở hang Một tay hoạ sĩ đường hoàng 1.990. Một lòng trăng sáng, ngàn hàng sao soi Bao khung, bao cảnh hẳn hoi Tình chim bắt cặp, môi đòi ngọt môi Tia mắt thẳng, tia mắt phơi Nắng mai, gió mộng khẽ lời tranh say Ai đem dây cột eo này Đi sao uyển chuyển, ngồi đầy bình minh! Một giời biển thắm dâng tình Hai em, một cảnh là hình chính nhân Tay đàn, môi mắt ân cần 2.000. Dáng mềm, thân mỏng trăm phần nghiêng xiêu Tơ trăng từ dệt khi chiều Đêm về, sao chiếu, ấp iu duyên lành Mong manh nào liễu mong manh Trăng mềm, môi dịu, tơ mành đong đưa Xích đu và cảnh giời mưa Vội vàng chạy trốn buổi trưa thình lình Xinh sao mới thật là xinh Cùng cao, cùng thấp, mình mình, ta ta Nét vàng thu ấy diết da 2.010. Chàng dìu, nàng bước lụa là gợn mây Vàng rơi từng lá khẽ lay Như là cố ý men say chân nàng Nằm lên mê đắm mênh mang Một làn sóng ngực, hai hàng đồi cao! Mây kia lởn vởn ửng đào Một vài cụm nhỏ trắng màu pha xanh Cụm rừng cây nhỏ bao quanh Con đường hun hút, ngọn ngành đam mê Vén lên khỏi gối chân về 2.020. Áo đầm ai dệt đề huề cao sang Sánh cùng bờ ngực của chàng Đi vào cổ điển dăm hàng hoa bay Những làn sóng ấy hay hay Làn môi, làn mắt, làn đây mông tròn Làn ngực ưỡn nhẹ, môi son Lặng nhìn mê đắm hãy còn đam mê Hồn em một nửa nhà quê Nửa vào thành thị, nửa về thôn xưa Tranh đồng quê ấy sớm trưa 2.030. Dăm con vịt, một cơn mưa rào rào Đàn chim đáp đậu lao xao Từng đôi như thế nép vào mỏ nhau Áo hồng nửa sáng khơi màu Nửa bàng bạc đó sương cầu qua sông Nhịp chân gõ nhẹ vợ chồng Tay vòng, tay ấp mặn nồng rượu say Vẽ vời cơn gió bay bay Tóc nàng phe phẩy thế này, thế kia Rồi thêm cái bức tranh khuya 2.040. Một đôi lặng lẽ sẻ chia tâm tình Thế là dăm bức thật xinh Tỏ tài hội hoạ, tỏ mình là ai
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào