Tắc kè
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lâm Huy Nhuận
Khi trên cánh đồng bom giặc rền vang Vách đất sau nhà ta rạn vỡ Con tắc kè về sống trong khe hở Tắc kè - tắc kè Tiếng báo hiệu mùa màng Cũng đã thành tiếng gọi nhớ thương Trong khu nhf bỏ không, nó gọi người đi vắng Và người xa Cũng nhớ nó trong kẽ tường nứt rạn Nhớ về ngôi nhà với bao kỷ niệm sâu xa Tắc kè - tắc kè Hôm nay tôi nghe nó kêu rộn rừng già Trên quãng đường này, bao cây săng lẻ Dây võng mắc vào hai mảnh thân bom xé Như xiết căng dòng nhựa khép liền Và những lúc bầu trời như bị nứt thêm Sau những loạt bom toạ độ Ánh chớp rạch, qua khe mây hở Tắc kè - tắc kè Dưới mái Trường Sơn Càng nhớ thêm những vết rạn trên tường Tắc kè ở đây sao mà lắm thế Tiếng nó kêu thoảng bay mùi bánh chưng, bánh tẻ Dưới đám chuối rừng, lá luộc hơi bom Áp mặt vào ta gặp mặt mùa xuân Đất nước mình nhiều yêu thương lắm Nên tiếng tắc kè kêu mà không vắng Nơi có nỗi nhớ người, nơi ấy sẽ bình yên Tiếng tắc kè âm ấm mãi bên
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào