Ta gọi xuân về
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Thích Mãn Giác
Ta gọi xuân về, xuân ở đâu Núi sông xa lạ nắng vương sầu Tâm tư một kiếp còn nguyên vẹn Thế sự bao lần hoà biển dâu Ta gọi xuân về, xuân vẫn đang Mênh mông trời biển gió lang thang Ngồi trong đêm lạnh quê hương nhớ Chùa cũ, vườn xưa hoa cải vàng Ta gọi xuân về, xuân đến chưa Hồn xuân chưa đến giữa mong chờ Hương xuân chưa ấm hồn dân tộc Ngày tháng đi về trong ước mơ Ta gọi xuân về, xuân quá cao Lệ đâu ray rức mãi tuôn trào Chuông xưa không đánh mà vang vọng Tiếng pháo giao thừa mãi khát khao Ta gọi xuân về, xuân đại dương Khói chiều lam quyện bóng quê hương Sóng dâng dào dạt tình thương nhớ Nam Việt kêu hoài vẫn nhớ thương Ta gọi xuân về, xuân ở đây Hai tay nâng một đoá hoa này Đong đưa cánh bướm vàng bay đến Đã thấy xuân về với cỏ cây Ta gọi xuân về, xuân bướm bay Trang sinh nằm mộng biết bao ngày Thời gian dù có ngàn năm nữa Xuân đền lâu rồi, ai có hay Ta gọi xuân về, xuân của ta Tâm xuân tô điểm cả Ta Bà Như trăng chiếu xuống khắp trần thế Mỗi một con người mỗi đoá hoa Ta gọi xuân về, xuân tự nhiên Thoáng trong hơi thở có hoa Thiền Cành mai, khóm trúc vương mùi Đạo Thế giới trong ta lắng não phiền Ta gọi xuân về, xuân lặng thinh Đẹp như trời mộng Kim Cang Kinh Trước chùa một cánh đào xinh nở Là cả vườn xuân của thái bình
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào