Suy nghĩ buổi chiều
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Thiên Thư
Gió ngồi nhờ trên lá Lá ôm tròn như tim Chiều nay ngôn ngữ lạ Đậu xuống hồn như chim Chiếc thuyền biêng biếc lá Đưa một con ngựa trời Liếc đôi dao lá mạ Nghinh mắt nhìn xa khơi Mũi thuyền mãi dâng cao Khi biển chiều xuống thấp Sóng gió lùa xôn xao Ngựa thu mình ẩn nấp Ngựa trời xanh như ngọc Buổi chiều vàng như cam Trên giàn hoa vừa mọc Nụ sao màu khói lam Ta lặng nhìn thuyền ngựa Con ngựa trời hay đâu Cũng như ta nào biết Trước mắt nhìn thiên thâu Con mắt nghìn xuân sau Nhìn người nghìn thu trước Sao hiểu nỗi khổ đau Nơi tận cùng hạt nước Ngày sau và người trước Một gạch nối vô cùng Có bao giờ vô thủy Lại cụng đầu vô chung Buổi chiều một vì sao Long lanh như bọt nước Nếu như ta thể được Cũng không hỏi vì sao Sao ngủ nhờ trên lá Lá ôm tròn như tim Chiều nay ngôn ngữ lạ Cắm xuống hồn như kim
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào