Sương mù bên kia sông Bến Hải
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hoàng Trung Thông
Một số bài cùng tác giả
– Đánh cá đèn– Lên tháp Đại Nhạn ngày mưa
– Trong nghĩa trang liệt sĩ
– Cửa Tùng
– Lời trối
Một dòng sông như dòng lệ chia hai Một chiếc cầu như hàm răng nghiến chặt. Sương sương rơi dày đặc Che kín cả mắt nhìn. Như hàng thông Tôi lặng đứng im, Bàn chân không thể bước. Tôi hỏi gió hỏi mây hỏi cây hỏi nước Quê hương ta một nửa đâu rồi? Ơi con sông Bến Hải lặng lờ trôi Sao bỗng phải mang tên: sông giới tuyến Dòng nước yên lành bỗng hoá thành lưỡi kiếm Cắt ngang chừng khúc ruột đau thương Ơi chiếc cầu nhỏ Hiền Lương Có mấy nhịp mà hai màu lang lổ Mà ngày đêm chỉ dập dờn sóng vỗ Chỉ lạnh lùng tiếng gió bay qua. Tôi thèm nghe một tiếng hát ca Thèm thấy một đò ngang rẽ sóng Thèm đi suốt trên cầu gió lộng Thèm đặt chân trên bến Bắc bờ Nam. Đồng bào ơi gàn gũi tấc gang Mà phải đứng bên này vẫy gọi. Chúng muốn chặn bàn chân tôi buộc tới Bờ bên kia: miệng súng đen ngòm Chúng muốn đẩy tôi lùi trở lại Bờ bên kia: những bốt những đồn Miền Nam đó mịt mù sương dày đặc Sương sương rơi như triệu hàng nước mắt Dòng dòng chảy khắp miền Nam Sương sương rơi như tấm màn tang tóc. Phủ trắng bên sông những xóm làng. Đây chói lọi mặt trời lên đỏ rực Sao bên kia lạnh lẽo sương mờ Đây tiếng hát vang đồng xanh lúa mọc Sao bên kia gió thổi lúa bơ phờ Đây ngói đỏ lợp đường đi náo nức. Sao bên kia mái rạ xác xơ Đây thuyền cá sớm chiều xuôi ngược Sao bên kia chi sóng vỗ lên bờ. Sương sương rơi trên miền Nam yêu dấu Và sau kia Những tên đao phủ Đang hò hét điên cuồng Đếm bạc vàng và đếm thịt xương Lầy tội ác làm cán cân pháp luật Lấy chém giết làm trò chơi đạo đức Chà đạp lương tâm giết cả tình người Chỉ đô la là chúa tể cuộc đời Chỉ máy chém lê dài trên biển máu. Sương sương rơi trên miền Nam yêu dấu Và sau kia Bão lửa cháy tim người Phú Lợi, Hướng Điền... từng trận máu rơi Đã bốc từng biển lửa. Lửa căm giận đã châm ngòi thuốc nổ Phá cho tung chề độ ngục tù. Đã xua tan từng mảng mây mù Ngày trong sáng cả bầu trời sẽ đến. Màn sương đó sẽ là vải liệm Chôn thây bầy đao phủ xuống bùn sâu. Một dòng sông, một chiếc cầu Như dòng lệ như hàm răng nghiến chặt Sương sương rơi trên miền Nam dày đặc Nhưng sau kia lửa lửa cháy lên rồi!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào