Sự tích một người anh hùng
Một mảnh đạn xé mù mắt anh Trước khi bóng tối ùa vào là một tia sét nổ Sau phút lặng im, anh kêu lên phẫn nộ: Vũ khi của tôi đâu! Vũ khí của tôi đâu! (Không nhìn quân thù bằng mắt Tôi nhìn bằng tai Tôi nhìn bằng tất cả chân tơ kẽ tóc Bằng trái tim tôi đây). Đồng đội không còn ai ở bên anh Đang đuổi giặc tận bãi sông Cửa Việt Đè bẹp nỗi cô đơn như vòng vây đang khép Anh lần đi nhặt lựu đạn xếp quanh mình. Một chiếc trực thăng đổ xuống chiến trường Giặc đổ quân nhặt xác Anh nghe đất dội những bước chân Như có chùm gai cào trong hố mắt Người chiến sĩ nằm im như chết Đợi quân thù kéo đến vây quanh Chúng vui mừng bắt được một tù binh! Anh vụt đứng lên Lựu đạn bay ra như chớp giật Và tiếng nổ long trời lở đất Anh mỉm cười ngã xuống. Diệu kỳ thay đôi mắt anh sáng lại trong một giây Nhìn quân thù thịt tan máu xối Nhìn đất nước thân yêu lần cuối. Câu chuyện hôm nay hoàn toàn có thật Tôi đã ghi tên anh, đơn vị, hòm thư… Trăm năm sau trong một buổi chiều mưa Cháu nghe bà kể trang cổ tích Rằng ngày xưa, ngày xưa…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào