Sóng và chiến tranh
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Sóng lên môi, lên mắt, lên má hồng hoa hồng đỏ Sóng dạt dào liếc nhẹ trái hồn ta Sóng khẽ cười rung rinh làn tóc những làn mây Ta bất chợt rơi vào tình yêu – hố sâu muôn trượng Ôi, một đời sực nức hương thơm! Sóng nói lời tình du dương hơn thế nữa Của non xuân mười bảy ngả nghiêng thành Em ơi, tình em, tình sóng mông mênh quá biển khơi! Nguyện làm thuyền ru cơn say em khắp ngả Cặp đôi mình biến hũ mật ong Sao thế giới vẫn loay hoay trong lần được - mất ngông cuồng? Trong chiến tranh và chia ly từng đoạn xương nhức nhối Chia linh hồn và thể xác của người ta Cho nên dẫu gì anh cũng đành nghĩ lại Ở thế gian làm gì có biết chuyện tình yêu?! Đừng khua môi nữa cho sầu cánh hoa vừa nở! Ta mặc mi, mặc con người Mặc tất cả Làm con chim ôm đàn say giai điệu với riêng ta.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào