Sơn Tây
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Quang Quý
Một số bài cùng từ khóa
– Mắt người Sơn Tây Đôi mắt người Sơn Tây– Với Sơn Tây
– Con đường lên Sơn Tây
– Về Sơn Tây
– Nhớ một bóng núi
Này mây trắng Ba Vì gọi ngàn tuổi bay này thành quách đá ong dẫn lối về phế hoang chiều cổ đại… Tôi vào Sơn Tây bằng cổ thành xưa rỉ máu, bằng trung du cuộn đỏ lúng liếng xứ Đoài những nàng răng đen hạt nhót đang cười duyên các nàng liếc tôi bằng sâu thẳm bầu trời thị giác bằng cả những phía sau mi cong Áo lụa dệt mềm mắt tôi, khăn nhung mỏ qụa buộc tôi bằng sợi xúc cảm các nàng cổ nhân rồi. Tôi cứ sống thời các nàng mười tám tuổi mê mẩn yếm đào cầu ao khoả gió rúc rích chợ quê, bánh tẻ thơm ngang vai trần sương nõn tôi đi qua ngàn năm để đỏng đảnh một chiều váy ngắn Tích Giang vỗ lõm bình minh thành cổ nhoẻn miệng cười lúng liếng nhân gian Tôi cưỡi mây trắng bay điệp điệp sông Hồng bay phiêu du bằng dân dã hồn làng có cánh diều làm nghiêng cả một vòm trời lãng mạn có bầu trời tự do thúc ngựa hí những khát dâng trong ngực có trái tim già dắt trái tim non đi vấp váp trên con đường nhân bản nối đời này đời nọ gió lành Sơn Tây Kìa mây kìa mây dẫn tôi non Tản, dẫn qua sông Đà, tôi về Thanh Thuỷ sông ngàn tuổi đương giai những triền bãi nằm dài liu riu ngủ sau mê mệt cường dâng mùa lũ mía ngọt ngô lùi khói sương đơm nhớ sông hổn hển kể ngày những nàng thôn nữ ra bến quê giặt yếm giặt những nụ cười duyên giặt cái dịu dàng, giặt phồn thực các nàng giặt tôi, kì cọ tôi bằng chiều quê cổ điển bằng cổ tích Ba Vì, bằng cả bây giờ quần jean, tóc hấp Tôi đi qua Sơn Tây, chưa qua hết những buổi chiều mây trắng đá ong nằm rỗ mặt thời gian có một vòm trời răng đen hạt nhót mỉm tôi môi chiều
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào