Sơn nỗi tàn phai
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 10:04
Đời sơn lên gương mặt nỗi tàn phai Những vết tàn nhang khẽ lặng thầm ngoi lên quên lãng Một đời tâm mơ chót núi Mà mảnh thân gầy bẹp ở chân Người đến và đi vội vàng trong không khí Mỗi sáng ra vắng bóng những người Ta gói lòng mình bằng phù du ảo tưởng Xếp chút hoang tàn ngõ hẹp lúc chiều hoang Ôi, xuân rơi cánh én già teo tận cuối trời! Mới biết nỗi tranh giành trên dương thế Mọi an bài rồi về với xa xôi Một tiếng trống, hai tiếng trống Thúc giục hồn tỉnh lại chốn tham gian.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào