Sợi tóc hai màu
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
- Quở bàn tay vô nghĩa lên đầu Nhổ sợi tóc nửa đen, nửa bạc Mặc câu thơ lẻ loi trang giấy nháp Ta lặng yên nhìn sợi tóc hai màu Một nửa ánh ngày, một nửa đêm thâu. Một phía dầm mưa, một đầu hửng nắng Không, sợi tóc nửa chiều, nửa sáng Trưa cuộc đời ta vừa mới đi qua. Hai bàn tay căng sợi tóc ra Mong manh thế mà sao rắn chắc Trục thời gian tượng hình trước mặt Ta đang ta, hay ta khác ta rồi? Phút bàng hoàng sợi tóc hoá gương soi Khuôn mặt mình chấp chờn sáng, tối Mà đã vạch đường hằn không mong đợi Cười làm chi cho nham nhở nụ cười! Sợi tóc căng như một mũi tên dài Mũi tên hay theo chiều đen-trắng Ta đang bay khi ta ngồi yên lặng Cái tận cùng đâu đó chẳng còn xa. Sợi tóc căng khắc nghiệt trước mắt ta Ba-ri-e hai màu thách thức: - Thôi, ý nghĩ đừng vượt lên tuổi tác Phép mầu nào chống chọi nổi thời gian? Nhìn ngoài trời mây ngũ sắc bay ngang Và tia nắng chia màu trên dây điện Gió lộng hẹn, gió tìm cây ghé đến Chiếc lá vàng rơi rụng xuống đất nâu... Chở thời gian xê dịch giữa hai màu Sợi tóc rụng, với đôi bàn tay mỏi Trang bản thảo ta thẫn thờ nhìn lại Câu thơ nằm dưới bóng sợi tóc rung!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào