00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 19:21

Ngang qua bàn gương của vợ Tình cờ thấy tóc vương rơi Có sợi như vừa vội bạc Sợi còn đang vẫn đen ngời. Tháng năm tảo tần vất vả Anh thấy giận mình vô tâm Trào dâng niềm thương em quá Cả đời lặng lẽ âm thầm. Có trong từng kia sợi tóc Sợi nào gánh những niềm đau Những ngày mang thai con trẻ Vỡ òa tiếng khóc ban đầu Sợi nào gánh niềm thao thức Những hôm trái gió trở giời Con ốm giữa đêm mất ngủ Bế bồng nghẹn tiếng ru hời. Còn in vào trong sợi tóc Em lo bao việc không tên Giữ cho mái nhà đầm ấm Rượu thơ anh được cất lên. Giấu trong những sợi tóc bạc Đã cháy hết thời trẻ son Ngực thôi căng mùa rạo rực Cho anh cả dáng gầy mòn. Có trong những ngày chờ đợi Anh đi công tác Trường Sa Mình em nuốt dòng nước mắt Thay anh chăm sóc mẹ, cha… Vắng em, anh nhìn sợi tóc Chứng nhân gương mặt tình yêu Cho anh một đời lặng lẽ Mà sao nắng đã xế chiều?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào