Sợi tình cô
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Sợi tình mỏng quá hỡi cô ơi! Mà trói bằng yêu dệt phương trời Ở đâu cũng thấy hình thấy ảnh Nên kẻ thơ sầu đêm chơi vơi Muốn khẽ vuốt tóc tơ mà sợ Thành tên nô nức sóng vỗ bờ Như chim đáp xuống tìm bạn quý Bạn đã chối từ chim bơ vơ Ai vẽ đơn phương bằng chi nhỉ? Cho tôi ảo tưởng ngóng duyên gì Rồi đan bướm phượng thành từng giỏ Chở hết hè qua, cô ra đi! Một chữ “yêu”, tôi mà dài quá! Chạy theo ngày tháng vướng sân nhà Lòng tôi ủ rũ tôi thương nhớ Mà xếp từng chồng thư xót xa Chưa kịp gửi tình vào mây nước Đêm về lặng lẽ viết thơ buồn Phải chi viết được vào không gian Để kẻ tôi yêu nghe dỗi hờn Nhưng ý và tình đi ngược hướng Như tàu hai ngả rẽ hai nơi Làm sao tôi nhắn cái yêu đương? Đành trút tương tư với biển trời Từ biết cô lên xe hoa đẹp Lòng tôi co cụm hoá bò câu Cứ gù tha thiết tình yêu ảo Say đến miên man, cứ mặc dầu!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào