Sẽ tiễn xuân
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Vài ngày rảo bước thế rồi qua Mắt biếc thời gian trôi hoá già Lũ bướm, đàn ong say lối ngọc Mai vàng trổ khắp níu chân ta Vui sao phút chốc chợt len đời Ý vị xanh ngời xanh lứa đôi Chúa đếm ngày ta bằng sợi tóc Ngày buồn vội đến ghé trên môi Cần câu chẳng thể nhử hôn hoàng Một khắc trần gian vội lướt sang Những giấc nồng say nơi thế tục Loay hoay lác đác lá mơ màng Nghe hồn tỉnh trí đón yêu thương Giảng cả tin lành trên bốn phương Những kẻ không ngờ mình chối bỏ Ngày kia hoả ngục đến như thường Giê-xu, mấy kẻ biết về Ngài; Đã cứu nhân loài khỏi hoạ bay? Dạo gót xuân nay ta biết ý Nhiều người chìm cõi lạc mê say Lòng ta tiễn hết bóng mùa đi Đã biết ơn Cha hay nghĩ gì? Lớp lớp, người người đang vĩnh biệt Mê đời chết vội với sân si Mong rằng thế giới được bình an Lửa đỏ chiến tranh mau chóng tàn Huỷ diệt vi trùng trong ý tưởng: Xa lìa Đấng Christ, bỏ hồng ân Còn hơi, thở được, biết ai trao? Cái khí ô-xy, ôi nhiệm mầu! Một bữa Cha đòi sao chạy thoát; Xuân đi, tỉnh mộng sẽ về đâu?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào