Rừng quê tôi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Toàn Diện
Tôi sinh tiếng khóc bìa rừng Ngàn năm mây phủ lưng chừng núi non Gió chiều níu kéo hoàng hôn Lát, lim, sến, táu tán tròn ôm nhau Suối ngàn hát khúc nông sâu Lợn rừng, nai, hoảng, sóc nâu hoà đồng Làm xiếc khỉ, vượn, chim công Tán rừng ngàn tuổi, mênh mông đại ngàn. Rình mò lâm tặc gian tham Rìu, dao, cưa máy bầy đàn… chặt, cưa Rừng đổ rạp nát bóng trưa Thú con lạc mẹ chạy đua trốn, tìm… Mịt mù tăm cá bóng chim Rừng trơ gốc, đất lặng im khóc thầm Thương rừng, dân cùng kiểm lâm Bên nhau ươm lại những mầm cây xanh. Niềm hy vọng đã vươn nhanh Áo rừng được vá phủ xanh đại ngàn Chim về xây tổ ríu ran Gà rừng cất tiếng, suối ngàn hát ca. Rừng là tài sản quốc gia.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào