Rung động mỗi trăng em
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Khi anh dừng lại giữa muôn vàn trăng sóng sánh Kì diệu thay chỉ rung động mỗi trăng em! Bờ trăng vàng, bờ trăng ngọc, bờ trăng thơm Bờ trăng khiêu vũ rõ kiếp tình Nếu Thượng Đế cho anh cả hoàn vũ này mà vắng em gái bé Chắc anh cũng thành tên cô độc lắt lay lá đời vàng hoe thế đấy Em yêu ơi, anh ngu si, anh ngốc đến một nghìn độ ngốc! Tranh giàu sang, tranh quyền thế, tranh tất cả mà chẳng tranh được một bóng em e thẹn Ích chi với nhiều lần khoe khoang của cải? Hay anh chỉ là tên dạo gót giữa vườn hoa không lỗ mũi Biết được gì giữa thế giới rất hiểu yêu đương! Từ có em đã dạy anh nên người trở trăn và khát vọng Nơi tương lai dẫu kiếp tạm bụi sẽ tàn.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào