Rồng con
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Rồng con ơi! Em viên kim cương, viên hồng ngọc từ trời Anh phỉ thuý tâm hồn mặt trời chói lọi Soi thảm lòng em, phát ngàn vạn lân tinh Soi yêu thương, vơi nỗi nhớ dạt dào Vòng ngực em nghênh ngang đón gió Dáng liễu gầy dai dẳng hứng bão xa Hồn bằng thép nấu nung ngàn độ Sẵn chờ cơn mưa vũ trụ Em chưa biết mặt chữ điền uy phong oai dũng Mắt tinh anh sáng quắc đại bàng Vai to rộng, lòng mênh mông bốn biển Nhưng hắn ẩn mình nơi thế giới xa xôi Cũng vì em, nàng thơ hiếm lạ bốc hương thầm Thu hút hắn quay vòng trong tư tưởng Ngày thơ, đêm thơ, tháng thơ và cứ thế Say nhạc tình em trỗi khắp thơ ca Đừng cứ ngỡ lòng sông kia sâu quá! Đừng vội cho sao sáng chỉ một vì! Em ơi! Hắn luôn chịu tiếng đời mai mỉa Hạ mình để chờ sức mạnh xé trời xanh Còn em cũng thế, người, thơ đẹp Sẽ dâng lên tín hiệu sáng tuyệt vời.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào